Chuyên mục: benh-ly-pho-bien

Tổng hợp thông tin về các bệnh lý thường gặp, từ nguyên nhân, triệu chứng đến cách phòng ngừa và chăm sóc theo cả y học hiện đại và y học cổ truyền, giúp người đọc tiếp cận giải pháp toàn diện, khoa học và cá nhân hóa.

  • THUỐC GIẢ – Y ĐỨC THẬT: GÓC NHÌN CỦA MỘT BÁC SĨ CHUYÊN ĐIỀU TRỊ KHÔNG DÙNG THUỐC

    THUỐC GIẢ – Y ĐỨC THẬT: GÓC NHÌN CỦA MỘT BÁC SĨ CHUYÊN ĐIỀU TRỊ KHÔNG DÙNG THUỐC

    “Bác sĩ ơi, thuốc này có phải thuốc thật không? Sao em uống hoài mà không khỏi… hay em mua nhầm thuốc giả?”

    Câu hỏi ấy – thoạt nghe tưởng rất đỗi bình thường – nhưng ẩn chứa trong đó là nỗi sợ hãi của biết bao bệnh nhân.
    Họ lo lắng không chỉ vì cơn đau kéo dài – mà còn vì nỗi hoài nghi: Liệu viên thuốc trong tay họ có thực sự chữa lành, hay chỉ là vỏ bọc của một lời nói dối?

    💊 Thuốc giả – “bóng ma” thầm lặng trong xã hội

    Thuốc giả không phải là chuyện xa xôi – nó là mối đe dọa lẩn khuất trong mỗi tiệm thuốc, mỗi lần mua hàng online không kiểm chứng.
    🌿 Chúng không có hoạt chất chữa bệnh.
    🌿 Chúng được “gắn mác” thần kỳ: 3 ngày hết đau, 1 tuần hết viêm – chỉ để lừa dối sự khát khao được khỏe mạnh của người bệnh.

    Theo số liệu WHO, thuốc giả chiếm đến 10-30% ở các nước đang phát triển. Ở Việt Nam, báo chí đã nhiều lần cảnh báo – nhưng thuốc giả vẫn luồn lách, bởi:
    ✅ Lòng tham của kẻ sản xuất, kẻ buôn lậu.
    ✅ Sự thiếu hiểu biết của người bệnh.
    ✅ Và cả nỗi tuyệt vọng: “Uống gì cũng được, miễn là hết đau!”

    Câu chuyện từ phòng khám – Nỗi đau của bệnh nhân

    Tôi nhớ như in…
    Một bệnh nhân nam ngoài 45 tuổi, dân văn phòng – ngồi nhiều, đau lưng, đau vai gáy triền miên.
    Anh tìm đến tôi, tay cầm hộp thuốc lạ mua trên mạng – “uống 3 ngày là đỡ!”. Nhưng cơn đau không đỡ – nó còn quay lại dữ dội hơn, kèm theo mệt mỏi, buồn nôn.

    💔 Tôi kiểm tra: thuốc không có hoạt chất, chỉ là hỗn hợp rẻ tiền.
    💔 Điều duy nhất thực sự “biến mất” – chính là tiền bạc và niềm tin của anh.

    Tôi hỏi anh ấy: “Vì sao không kiểm tra kỹ?”
    Anh cúi mặt: “Em chỉ muốn đỡ đau nhanh… không ngờ lại trả giá bằng sức khỏe.”

    Hậu quả của thuốc giả – Đau đớn hơn cả bệnh tật

    🌿 Mất “thời gian vàng” điều trị – bệnh nặng thêm, biến chứng nguy hiểm.
    🌿 Mất tiền bạc – mất niềm tin vào bác sĩ, vào y học.
    🌿 Quan trọng nhất: Mất đi chính hy vọng – và đó là điều tàn nhẫn nhất.

    Y đức thật – Không chỉ là lời thề

    Y đức thật không chỉ nằm trong câu tuyên thệ “Hippocrates” ngày tốt nghiệp.
    Nó nằm trong từng lời giải thích kiên nhẫn cho bệnh nhân.
    Nó nằm trong quyết định nói không với kê đơn “vô tội vạ” chỉ để “bán được thuốc”.
    Nó nằm trong sự can đảm chia sẻ: “Bạn không cần uống thuốc này – cơ thể bạn có thể tự chữa lành, nếu biết cách chăm sóc.”

     Tôi – Bác sĩ Thành – chọn trị liệu không dùng thuốc, vì tôi tin:
    ✅ Không phải cơn đau nào cũng cần “nuốt viên thuốc”.
    ✅ Không phải ai cũng cần kháng sinh, giảm đau – đôi khi chỉ cần chỉnh lại lối sống, lắng nghe cơ thể.
    ✅ Nhưng nếu đã cần thuốc – thì phải là thuốc thật – từ y đức thật.

     Mẹo nhận biết thuốc giả – Đừng để mất niềm tin

    🟢 Kiểm tra kỹ bao bì: số đăng ký, hạn sử dụng, nhà sản xuất – rõ ràng, không mờ nhòe.
    🟢 Quét mã vạch/mã QR bằng điện thoại.
    🟢 Mua ở nhà thuốc uy tín – đừng ham rẻ mà giao sức khỏe cho kẻ gian.
    🟢 Luôn lấy hóa đơn – đó là “lá chắn” bảo vệ quyền lợi của bạn.
    🟢 Tra cứu trên Cổng Dịch vụ công của Cục Quản lý Dược:
    👉 https://dichvucong.dav.gov.vn/congbothuoc

     Hãy nhớ: Đừng tin những lời quảng cáo “1 tuần hết bệnh” – chỉ có kiên trì, lắng nghe cơ thể và sự hướng dẫn đúng của bác sĩ mới có thể giúp bạn thực sự khỏi bệnh.

     Y đức thật – Sứ mệnh của tôi

    Có người từng hỏi tôi:
     “Sao không bán thuốc cho nhanh, dễ kiếm tiền hơn không?”

    Tôi chỉ cười:
     “Vì tôi tin: Sức khỏe không phải là món hàng – và bác sĩ không phải người bán hàng. Sứ mệnh của tôi là đồng hành, hướng dẫn – không phải ‘hốt bạc’ từ nỗi đau của người khác.”

     Thông điệp tôi muốn gửi đến bạn – sáng nay và mãi mãi

    Thuốc giả ngoài kia vẫn còn – đừng để nó cướp đi niềm tin của bạn.
    Nhưng y đức thật cũng luôn tồn tại – trong những người bác sĩ chân chính, trong những bệnh nhân dám đặt niềm tin đúng chỗ.
    Bạn có thể bắt đầu bằng một câu hỏi: “Tôi đang thực sự cần thuốc – hay chỉ cần thay đổi thói quen?”
    Bạn có thể bắt đầu bằng một inbox cho tôi – để tôi chia sẻ những gì tôi biết.

     Bởi tôi tin: Sức khỏe là vốn quý nhất – và y đức thật chính là nền tảng bền vững nhất.

    Bạn có từng nghi ngờ mình đã mua nhầm thuốc giả?

                Comment “Tôi chọn y đức thật” để tôi biết, bạn vẫn tin vào những giá trị tử tế.
    Hoặc inbox ngay – vì đôi khi, chỉ một câu hỏi đúng cũng có thể cứu lấy niềm tin và sức khỏe của bạn!

    Chúc bạn một ngày an lành – một cuộc sống không chỉ không thuốc giả, mà còn luôn đủ mạnh mẽ để lắng nghe và yêu thương chính mình!

  • BỆNH NHÂN LÀ NGƯỜI THÂN – KHI THẦY THUỐC CHỮA BẰNG TRÁI TIM

    BỆNH NHÂN LÀ NGƯỜI THÂN – KHI THẦY THUỐC CHỮA BẰNG TRÁI TIM

    “Đôi khi điều bệnh nhân cần không phải là thêm một toa thuốc, mà là một ánh mắt ấm áp, một bàn tay đặt nhẹ lên vai, hay một câu nói khiến họ cảm thấy: ‘Tôi không cô đơn trong cuộc chiến này.’”

    Phần 1: Hành trình từ “bác sĩ” đến “người thân thứ hai”

    Tôi đã khoác áo blouse trắng hơn hai mươi năm. Trong suốt ngần ấy năm, tôi đã khám hàng chục nghìn bệnh nhân. Có người đến vì cảm sốt, có người đau cổ, có người đau chân, có người mất ngủ…, có người chẳng đau gì ngoài nỗi sợ hãi và cô đơn.

    Ngày mới ra trường, tôi từng nghĩ công việc của mình là “chẩn đoán đúng, kê thuốc chuẩn”. Nhưng sau nhiều năm chứng kiến, tôi hiểu ra: y học không chỉ là khoa học – mà là nghệ thuật chăm sóc con người.

    Có một cô bé 8 tuổi từng nằm viện điều trị gãy xương cẳng chân. Mỗi ngày tôi ghé qua, em chỉ lặng lẽ nhìn tôi. Một lần, tôi cúi xuống, nắm tay em và nói nhỏ: “Ngày mai nếu khỏe hơn, bác sĩ mua kem cho nhé.” Mắt em sáng rực. Hôm sau, em sốt vẫn còn, nhưng nói được câu đầu tiên: “Cháu muốn kem ạ…”

    Tôi đã khóc trong lòng.

    Đó không phải là phản ứng với thuốc. Đó là phản ứng với tình yêu thương, với tình người không thể định nghĩa.

    Phần 2: Bệnh nhân là người thân – không phải một khẩu hiệu, mà là một cách sống

    Nhiều năm trước, tôi từng giận dữ với một bệnh nhân lớn tuổi vì ông không tuân thủ điều trị tăng huyết áp. Sau đợt tai biến nhẹ, ông nói với tôi: “Tôi biết bác sĩ nói đúng. Nhưng con trai tôi bận, tôi không muốn làm phiền. Tôi sống một mình.”

    Tôi đã lặng người.

    Tôi thấy mình vừa thất bại – không phải vì không cứu được ông, mà vì không hiểu ông. Tôi đã quên mất rằng mỗi người bệnh đều là một câu chuyện, một thế giới cần được lắng nghe.

    Từ ngày đó, tôi thay đổi hoàn toàn. Tôi bắt đầu hỏi nhiều hơn: “Ở nhà ai chăm? Có ngủ ngon không? Bữa nay ăn gì?”

    Không phải để tán gẫu. Mà là để họ cảm thấy: “Bác sĩ này, hiểu tôi.”

    Phần 3: Sự chữa lành đến từ trái tim – chứ không chỉ từ thuốc

    Có những vết thương không nhìn thấy trên phim X-quang, nhưng lại hiện rõ trong đôi mắt bệnh nhân. Có những cơn đau không cần morphin, mà chỉ cần một chút lòng người.

    Một lần khác, tôi điều trị cho một cô gái bị rối loạn lo âu. Cô ấy không muốn dùng thuốc an thần. Trong lần tái khám thứ 3, tôi để yên sổ tay sang một bên, nhìn cô và hỏi: “Nếu bác sĩ là ba, con sẽ nói gì?”

    Cô ấy òa khóc.

    Cô cần một người cha hơn là một người kê đơn.

    Chúng ta có thể là bác sĩ, nhưng với bệnh nhân – đôi khi ta chính là người thân duy nhất họ có thể tin tưởng, trong lúc họ mong manh nhất.

    Phần 4: Áp lực và giới hạn – thầy thuốc cũng là con người

    Tôi biết, có ngày mệt mỏi. Có lúc bệnh nhân nặng quá, thời gian gấp quá, hồ sơ dồn dập, người nhà không hiểu, xã hội đổ lỗi. Nhưng… giữa muôn vàn áp lực ấy, chúng ta vẫn có một quyền lựa chọn cao cả: chọn cách đối xử với người bệnh như một người thân.

    Không phải vì luật yêu cầu.
    Không phải để được khen.
    Mà vì đó là lương tâm – là lời thề Hippocrates mà chúng ta đã từng đặt tay lên tim để đọc.

    Phần 5: Lời cuối – Gửi tới những ai đang khoác chiếc áo trắng

    Nếu bạn đang làm nghề y – dù là bác sĩ, y tá, điều dưỡng hay nhân viên y tế tuyến đầu… hãy nhớ:

    • Mỗi bệnh nhân là một người thầy, cha, mẹ, anh chị của ai đó.
    • Họ không đến với bạn vì muốn – mà vì không còn nơi nào khác để hy vọng.
    • Họ có thể không nhớ toa thuốc bạn kê, nhưng sẽ nhớ mãi một câu nói nhẹ nhàng, một cái nắm tay ấm áp.

    “Bệnh nhân không phải là người xa lạ – họ là người thân chưa từng gặp của ta. Và ta chính là người thân duy nhất của họ, vào lúc họ yếu đuối nhất.”

    Chữa bệnh là trách nhiệm. Nhưng chữa lành – là một lựa chọn. Một lựa chọn của trái tim.

    Tôi là BS.CKII Đinh Văn Thành. Và tôi chọn làm nghề này – không chỉ vì tôi giỏi chữa bệnh, mà vì tôi muốn sống như một người tử tế trong từng phút giây hành nghề.

    Hãy chia sẻ bài viết này nếu bạn tin rằng ngành y cần nhiều hơn những trái tim biết yêu thương. Và nếu bạn là bệnh nhân đang đọc đến đây: bạn xứng đáng được chăm sóc bằng cả trái tim, tình người và y thuật.