PHẦN 10 – TÔI Đà SỐNG ĐỦ, VÀ TÔI CHỌN ĐI TIẾP… VỚI MỘT TRÁI TIM ĐàLÀNH

“Nếu có ai hỏi tôi hôm nay: Làm bác sĩ có hạnh phúc không?
Tôi sẽ không trả lời ngay. Tôi sẽ nhìn họ thật lâu – rồi mỉm cười.
Vì tôi đã từng không biết.
Nhưng giờ đây… tôi biết rồi.”

 Tôi Đã Đi Qua Một Đời Làm Nghề… Trong Sự Hiểu Sai Của Nhiều Người Và Sự Quên Mình Của Chính Tôi

Có ai đó từng bảo rằng bác sĩ là người kiêu hãnh.
Tôi thì thấy: bác sĩ là người đã quen với việc không có ai hiểu mình.

– Khi làm việc quá giờ, không ai nhìn thấy.
– Khi đối mặt với cái chết, không ai hỏi “anh có ổn không?”
– Khi sai sót một điều nhỏ, người ta lập tức trách móc, bỏ qua hàng trăm ca đã cố gắng.

Và chính tôi cũng từng quên mất mình cần được thở, cần được yêu, cần được là một con người trước khi là bác sĩ.

 Có Những Đêm Tôi Không Ngủ Được – Không Phải Vì Áp Lực, Mà Vì Nhớ Một Ánh Mắt Đã Không Còn Được Cứu

Đó là ánh mắt của một đứa bé bị tai nạn.
Tôi đã cố hết sức.
Ca mổ kéo dài. Tim ngừng rồi đập lại. Rồi ngừng mãi mãi.

Sau đó, mẹ đứa trẻ ôm xác con, ngước lên hỏi tôi:

“Bác sĩ ơi, có phải là do tôi đến trễ không?”

Tôi không trả lời được. Tôi cũng nghẹn như chính chị.
Vì tôi hiểu:

“Đôi khi, làm bác sĩ không có nghĩa là luôn thắng.”

 Tôi Đã Từng Muốn Rút Lui, Khi Cảm Thấy Mình Không Còn Gánh Nổi Những Lặng Lẽ Đè Nặng Sau Một Đời Áo Trắng

Tôi từng nghĩ:

“Hay mình nghỉ hẳn. Sống như một người bình thường.
Dậy sớm uống trà, nghe chim hót, không cần nghe tiếng còi cấp cứu giữa đêm…”

Nhưng rồi, một sáng nọ – có một cô bệnh nhân quay lại.
Không phải để khám, mà để đưa tôi một lá thư tay.

Chị viết:

“Bác sĩ là người đầu tiên nắm tay tôi khi tôi tưởng mình đang chết.
Bác sĩ nói: ‘Không sao đâu, chị ơi, có tôi ở đây rồi.’
Giờ tôi đã ổn. Cảm ơn bác sĩ – không phải vì cứu sống tôi…
Mà vì đã tin vào tôi khi tôi không còn tin mình sống nổi nữa.”

Tôi đọc thư.
Và tôi khóc.
Lần đầu tiên, sau rất lâu, tôi khóc.
Không phải vì đau. Mà vì được chữa lành.

 Tôi Nhận Ra: Mình Không Cần Nghỉ. Mình Cần Một Cách Sống Khác – Không Cạn Kiệt, Không Đơn Độc, Không Đánh Mất Bản Thân

Tôi dừng việc chạy theo số lượng.
Tôi bỏ cái mong muốn “làm người nổi bật”.
Tôi sống chậm lại.
Tôi khám ít hơn – nhưng lắng nghe nhiều hơn.
Tôi không còn chỉ kê toa – mà kê sự thấu hiểu, kê ánh mắt đồng cảm, kê cả lòng tin cho người bệnh.

 Tôi Chọn Ở Lại Với Nghề – Nhưng Không Ở Lại Với Cách Làm Nghề Cũ

Tôi kết hợp y học và trị liệu tự nhiên.
Tôi giúp người bệnh hiểu lại chính mình, chứ không chỉ cơ thể mình.
Tôi mở không gian chữa lành – nơi họ không chỉ đến khám, mà đến để được làm người.

– Người được hỏi: “Dạo này bác ngủ ngon không?”
– Người được nhìn như một con người, không phải “bệnh nhân số 453”.
– Người được thấy bác sĩ là một người bạn, không phải người ban lệnh.

 Giờ Đây, Tôi Không Muốn Ghi Lại Bệnh Án Nữa. Tôi Muốn Ghi Lại Hành Trình Làm Người – Của Chính Tôi, Và Của Họ

Tôi viết lại từng câu chuyện, từng hồi ức, từng cái gật đầu nhỏ bé làm thay đổi cả cuộc đời ai đó.
Tôi viết không phải để nổi tiếng.
Tôi viết để không quên:

Tôi từng sống – từng yêu nghề – từng rơi – và từng đứng dậy… từ chính lòng tin còn sót lại.

 Tôi Không Biết Có Bao Nhiêu Người Đọc Những Dòng Này. Nhưng Nếu Bạn Đọc Đến Đây – Tôi Biết Chắc Bạn Đang Rất Người

Có thể bạn là bác sĩ trẻ.
Có thể bạn là người đang đau.
Có thể bạn là một bệnh nhân không tin vào bác sĩ nữa.
Hoặc một người đã mất ai đó trong bệnh viện và mang theo nỗi buồn mãi không nguôi.

Tôi không có lời bào chữa cho toàn ngành.
Tôi chỉ có một lời thật lòng:

“Chúng tôi cũng là người. Và đôi khi, chỉ mong được nhìn nhận như một người đang cố gắng sống tử tế mỗi ngày.”

 Tôi Đã Sống Đủ – Và Tôi Chọn Đi Tiếp, Không Phải Để Cứu Người Nữa. Mà Để Gieo Niềm Tin Rằng: Tử Tế Vẫn Còn

Tôi không vĩ đại.
Tôi không hoàn hảo.
Nhưng tôi là người đã từng tan vỡ – và giờ đây chọn tiếp tục, bằng tất cả những gì còn lại trong tim mình.

Tôi chữa lành.
Tôi ngồi cạnh.
Tôi viết.
Và tôi mong… những điều nhỏ bé ấy sẽ thành ánh sáng cho một ai đó, ở một nơi nào đó, vào một đêm nào đó.

“Nếu ai đó hỏi tôi: Làm bác sĩ có hạnh phúc không?”

Tôi sẽ không trả lời.
Tôi sẽ im lặng một lúc,
rồi khẽ gật đầu – như một người từng đi qua hết nỗi đau…

…và chọn ở lại, chỉ để thương thêm lần nữa.

Bình luận

Bình luận về bài viết này