Phần 6 – GỬI CÁC EM BÁC SĨ TRẺ: ĐỪNG LẶP LẠI NHỮNG VẾT CHAI TRONG TRÁI TIM TÔI!

“Tôi không trách các em khi các em giỏi, nhanh, sắc sảo.
Tôi chỉ lo… khi ánh mắt các em không còn dịu lại trước một người bệnh run rẩy.
Tôi chỉ lo… khi các em mải ghi chỉ số mà quên mất người bệnh là một con người đang sợ hãi…”

 Tôi Đã Từng Là Một Bác Sĩ Trẻ Đầy Tham Vọng – Và Cũng Đã Từng Lạc Mình Trong Sự Rực Rỡ Ấy

Tôi từng tự hào khi tên mình xuất hiện trong danh sách ca mổ khó.
Từng thấy lòng hả hê khi bệnh nhân xếp hàng đông kín.
Từng làm việc 20 tiếng mỗi ngày chỉ để chứng minh mình đủ giỏi, đủ xứng đáng với nghề.

Nhưng rồi một ngày, tôi trở về nhà lúc gần sáng.
Con tôi đã ngủ từ lâu.
Vợ tôi không còn đợi cửa.
Và trong gương, tôi thấy một người đàn ông mặc áo trắng – nhưng ánh mắt thì nhạt màu nhân ái.

 Tôi Từng Nghĩ Mình Làm Đúng – Cho Đến Khi Tôi Không Còn Biết Mình Là Ai Ngoài Một Cái Tên Trong Bảng Phân Công Trực

Giỏi chuyên môn là điều bắt buộc.
Nhưng tôi nhận ra: giỏi chưa chắc đã chạm được đến người bệnh.

Có lúc tôi chẩn đoán chính xác, điều trị đúng phác đồ, nhưng bệnh nhân rời đi không một lời cảm ơn – vì họ thấy lạnh lẽo, thấy xa cách, thấy không được thấu hiểu.

Y đức – không phải là một câu khẩu hiệu.
Nó nằm ở giọng nói dịu đi khi người bệnh hoang mang, ở bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai một bà cụ đang run.

 Y Học Là Khoa Học Của Cơ Thể – Nhưng Hành Nghề Là Nghệ Thuật Giao Thoa Giữa Người Với Người

Người bệnh không chỉ đau ở thể xác – họ đau ở tâm hồn.
Không phải ai đến cũng chỉ vì vi khuẩn, viêm nhiễm.
Nhiều người đến vì mất niềm tin, mất kết nối, mất chính mình.

Và đôi khi, điều duy nhất họ cần là một bác sĩ chịu nhìn họ như một con người – không phải là mã bệnh ICD.

 Khi Đã 47 Tuổi, Tôi Mới Hiểu: Sự Giỏi Giang Không Giữ Được Lâu Bằng Một Tấm Lòng Lành

Người ta có thể ngợi ca kỹ năng.
Nhưng chính sự tử tế mới là điều giữ lại bệnh nhân suốt đời.

Tôi không nhớ nổi hết các ca tôi từng mổ.
Nhưng tôi nhớ rõ từng ánh mắt biết ơn, từng lần bệnh nhân quay lại chỉ để nói:

“Bác sĩ ơi, tôi vẫn khỏe. Cảm ơn bác sĩ đã nói chuyện với tôi hôm đó.”

 Tôi Không Viết Những Dòng Này Để Chỉ Dạy – Mà Là Để Gửi Gắm Từ Một Người Từng Đi Quá Nhanh Và Đã Phải Trả Giá

Tôi hiểu các em sống trong một môi trường áp lực.
Thời gian ít, bệnh nhân đông, trách nhiệm nhiều.
Tôi hiểu cảm giác mệt đến mức không buồn nhìn ai trong mắt.
Tôi hiểu cái thở dài vô thức sau mỗi ca trực đêm.

Nhưng nếu có thể – xin đừng để môi trường đó làm mất đi điều đẹp nhất trong các em: lòng trắc ẩn.

 Tôi Tin Ở Các Em – Và Tin Vào Một Thế Hệ Thầy Thuốc Vừa Giỏi, Vừa Lành

Giỏi là cần.
Chính xác là cần.
Nhưng nhân bản là thứ giữ các em lại với nghề, khi tất cả những vinh quang qua đi.

Khi các em biết cúi xuống ngang tầm người bệnh, nói nhỏ rằng:

“Tôi ở đây với bác, đừng lo.”

Khi các em nhớ hỏi:

“Cô có ăn gì chưa? Có người nhà đi cùng không?”

Khi các em vẫn có thể mỉm cười – dù sau một ngày dài.
Đó là lúc y đức không nằm trên giấy, mà nằm trong từng nhịp tim hành nghề.

“Tôi từng đánh đổi cả tuổi trẻ để làm bác sĩ.
Và tôi hiểu rằng – người bác sĩ tốt không phải là người biết mọi thứ, mà là người không bao giờ quên mình đang chữa lành một con người.”

 Nếu Có Lúc Mỏi Mệt – Xin Hãy Dừng Lại Một Chút. Nhưng Đừng Tắt Ánh Sáng Trong Tim Mình

Vì xã hội này cần các em – không chỉ là người giỏi nhất, mà là người tử tế nhất.
Vì bệnh nhân luôn nhớ những ai thật lòng với họ – không vội, không lạnh.
Và vì chính các em – sẽ cảm ơn mình trong tương lai, khi biết giữ y đức như một ngọn lửa không bao giờ lụi tàn.

 Cảm ơn các em – vì đã chọn khoác áo blouse.
Và xin các em – hãy giữ chiếc áo ấy không chỉ sạch… mà còn nhân hậu.

Bình luận

Bình luận về bài viết này