Phần 5 – Hồi Ký Tuổi 47: Khi Tôi Chọn Buông Dao Mổ, Buông Bệnh Viện, Buông phòng khám … Và Quay Về Chữa Lành Chính Mình

“Tôi từng cứu sống hàng trăm người trong bệnh viện, phòng khám. Nhưng lại đánh mất chính mình trong những năm tháng không dám nghỉ.
Hôm nay, tôi bắt đầu học lại cách thở – như một người vừa tái sinh.”

Tôi Không Rời Nghề, Tôi Chỉ Chọn Một Cách Làm Y Tế Khác – Nhân Văn Hơn, Lành Hơn

Ở tuổi 47, tôi vẫn làm nghề. Nhưng không còn là người trực đêm giữa tiếng máy thở, không còn đứng hàng giờ trong phòng mổ, không còn nhìn bệnh nhân qua cửa kính ICU.

Giờ đây, tôi khám bệnh trong một không gian ấm, yên tĩnh.
Tôi không chỉ nghe nhịp tim – mà nghe cả câu chuyện của họ.
Tôi không chỉ hỏi: “Anh đau ở đâu?” – mà hỏi thêm:

“Dạo gần đây anh ngủ thế nào? Có đang giận ai không? Có tha thứ cho chính mình chưa?”

 Vì Tôi Nhận Ra: Đau Đớn Thân Thể Luôn Bắt Nguồn Từ Tổn Thương Cảm Xúc

Một dạ dày viêm mãn – có thể bắt đầu từ những năm tháng lo âu kinh niên.
Một làn da nổi mẩn – có thể là tiếng hét của tâm hồn đang kẹt giữa phán xét và tự ti.
Một huyết áp cao – có thể là kết quả của sự dồn nén cảm xúc kéo dài trong những mối quan hệ độc hại.

Y học hiện đại giỏi về cứu nguy.
Nhưng y học chữa lành – là thứ cần lắng nghe, thấu hiểu và quay về gốc rễ.
Và tôi… chọn quay về với điều đó.

 Tôi Học Cách Buông Gánh Nặng Cứu Người Mà Quên Mình – Vì Bác Sĩ Cũng Là Người

Nhiều năm, tôi sống như một chiến binh.
Tôi mặc áo blouse mỗi ngày, ra trận với hàng trăm đơn thuốc, máy móc, chỉ định.
Nhưng tôi nhận ra – càng cứu người, tôi càng gục ngã trong lòng.

Có giai đoạn tôi không ngủ ngon trong nhiều tháng.
Mất cảm giác khi ăn cơm với gia đình – vì đầu vẫn nghĩ đến bệnh án sáng mai.
Tôi nhìn lại – và thấy mình đã hy sinh quá nhiều, nhưng lại chẳng hề chữa lành chính bản thân.

 Và Thế Là Tôi Bắt Đầu Hành Trình Mới: Không Còn Cấp Cứu, Chỉ Còn Thấu Cảm

Tôi học thiền.
Tôi học về liệu pháp hơi thở, thần kinh thực vật, phản xạ tự nhiên của cơ thể.
Tôi đọc về cơ chế của căng thẳng mạn tính (chronic stress), cortisol, hệ trục não ruột (gut-brain axis), mô hình Polyvagal – và ngỡ ngàng nhận ra:

“Tâm trí đau – thì thân xác sẽ tìm cách lên tiếng.”

Giờ đây tôi không kê thuốc vội.
Tôi hỏi:

“Dạo này anh có tha thứ cho chính mình chưa?”
“Chị có còn đang tự trách mình không?”

Vì tôi hiểu:
Không phải mọi bệnh đều cần thuốc.
Có những cơn đau chỉ cần được lắng nghe – là đủ để dịu lại.

 Tôi Gặp Những Bệnh Nhân Không Cần Phẫu Thuật – Họ Cần Một Cái Ôm Tâm Lý

Có một cô gái đến với tôi, viêm đại tràng co thắt 7 năm. Uống thuốc không đỡ.
Tôi không kê đơn.
Tôi hỏi chuyện.
Chỉ sau 3 buổi, cô ấy khóc và nói:

“Từ nhỏ em đã luôn nghĩ mình là gánh nặng.”

Cơn đau bụng của cô dịu đi – vì cuối cùng có người lắng nghe.
Không còn điều trị triệu chứng – tôi chọn đi sâu vào nguyên nhân cảm xúc.

 Tôi Từng Là Một Bác Sĩ Của Hệ Thống. Giờ Tôi Chọn Là Một Người Bạn Đường Của Tâm Lý Và Nhân Sinh

Tôi không còn kê đơn như trước – mà thiết kế lộ trình:

  • Thiền trị liệu
  • Dinh dưỡng cảm xúc
  • Giải phóng cảm xúc qua viết lách
  • Tái lập thói quen lành mạnh theo đồng hồ sinh học

Tôi kết hợp Đông y – Tây y, khoa học và nhân học, để tạo ra thứ tôi gọi là: Y học nhân bản.

 Tôi Không Cần Bệnh Nhân Gọi Mình Là Bác Sĩ Giỏi. Tôi Chỉ Cần Họ Sống Mạnh Mẽ Và Biết Ôm Lấy Chính Mình

Nếu ngày xưa tôi cố cứu họ bằng thuốc…
Thì giờ tôi giúp họ tự cứu mình bằng nhận thức.

mỗi người là bác sĩ của chính họ – khi họ học cách hiểu cơ thể, hiểu tâm trí, và biết yêu lại chính mình.

 Tôi Gửi Lời Này Đến Các Bác Sĩ Trẻ: Hãy Cứ Làm Hết Mình, Nhưng Đừng Bỏ Rơi Chính Mình

Tôi đã 47 tuổi – đi qua giai đoạn ngộp thở, đánh đổi, kiệt sức, thức tỉnh…
Giờ đây, Tôi đứng ở một nơi mới – nơi không có tiếng còi cấp cứu, không có chỉ định mổ – mà có không gian để con người chữa lành bằng yêu thương và hiểu biết.

Và tôi mong những người trẻ hơn – sẽ không mất 20 năm như tôi để nhận ra điều đó.

 Tôi Chưa Nghỉ Hưu – Tôi Chỉ Chuyển Hướng. Và Hướng Này… Có Nhiều Hoa Hơn, Và Cả Bình Yên

Nếu bạn đang đọc đến đây –Có lẽ bạn đang mệt.Hay bạn đang nghĩ về chính mình.

Và nếu vậy – hãy thở một hơi thật dài, đặt tay lên ngực, và tự hỏi:

“Mình đã thật sự sống cho mình chưa?”

“Tôi từng cứu người trong bệnh viện. Giờ tôi cứu người bằng sự lắng nghe.
Và quan trọng hơn hết – tôi học cách cứu chính tôi khỏi cuộc đời từng quá mỏi mệt.”

Bình luận

Bình luận về bài viết này