Phần 4: LÀM BÁC SĨ CÓ HẠNH PHÚC KHÔNG ?

“TÔI ĐÃ CHO ĐI CẢ TUỔI TRẺ MÀ CHẲNG BIẾT MÌNH CÒN LẠI GÌ”

“Năm 25 tuổi, tôi bắt đầu thức trắng vì bệnh nhân.

Năm 30 tuổi, tôi vẫn chưa một lần tổ chức sinh nhật đúng giờ.

Năm 35 tuổi vẫn giống năm 25 tuổi

Năm 40 tuỗi cũng giống năm 35 tuổi

Năm 47 tuổi, tôi ngồi một mình giữa đêm và tự hỏi:

Mình đã sống vì ai? Và mình có đang sống thật sự không?”

 Tuổi Trẻ Của Tôi Không Có Màu Hoa – Chỉ Có Màu Ánh Đèn Phòng khám,  Phòng Mổ, Ánh Đèn Đường Về Đêm.

Khi bạn bè tôi đi du lịch, tôi trực.
Khi họ kết hôn, tôi còn đang loay hoay làm thêm để hoàn thành luận án chuyên khoa.
Khi họ sinh con, tôi thì đang bên giường bệnh của một người xa lạ, nắm tay họ qua cơn đau.

Tuổi trẻ của tôi trôi qua giữa những lối đi trắng xóa mùi thuốc sát trùng, bên những tiếng máy thở rì rì, giữa những ánh mắt thảng thốt chờ phán đoán sinh tử.

Không ai ép tôi chọn. Tôi chọn vì tôi yêu nghề.
Nhưng cũng vì thế… tôi đã đánh đổi những gì quý giá nhất mà không nhận ra.

Tôi Luôn Bảo: “Khi Nào Ổn Em Nhé.” Nhưng “Khi Nào” Mãi Không Tới

Vợ tôi từng hỏi:

“Bao giờ anh mới bớt trực? Bao giờ mới cùng em và con đi chơi đúng nghĩa?”

Tôi cười gượng:

“Khi nào anh ổn, khi nào bệnh viện bớt ca…”

Nhưng rồi tháng nối tháng, năm nối năm.
Con tôi lớn lên trong những lần gọi ba bằng điện thoại.
Vợ tôi dần học cách tự gói ghém nỗi cô đơn, vì biết đợi tôi… cũng là vô vọng.

 Tôi Đã Đánh Mất Cả Những Thứ Tôi Không Hề Hay Biết Mình Có

Một người bạn thân từng bảo:

“Ông là bác sĩ giỏi, nhưng không còn là thằng bạn ngày xưa nữa. Ông xa tụi tôi lắm rồi.”

Tôi không trách họ.
Tôi trách chính mình – vì quá mải mê sống cho người khác, mà quên mất bản thân cũng cần được sống.

Tôi từng thích vẽ. Thích viết. Thích nhạc, thích thể thao, ….
Nhưng giờ đây, nếu không phải bệnh án, thì tôi gần như không còn chạm đến điều gì làm tôi vui.

 Đôi Khi Tôi Nhìn Gương Và Không Biết Người Đó Là Ai

Áo blouse làm tôi tự tin. Nhưng khi cởi ra,
Tôi thấy mình rỗng.
Tôi không biết mình còn gì – ngoài trách nhiệm, ngoài nghĩa vụ, ngoài những cuộc gọi khẩn cấp.

Tôi hỏi:

“Nếu ngày mai tôi rời khỏi nghề, liệu tôi còn lại điều gì?”

Câu trả lời là: Tôi không biết.
Vì tôi đã đặt hết những năm tháng đẹp nhất của mình lên giường bệnh, trong các ca trực, và trong từng cái bắt tay bệnh nhân hồi phục.

 Tôi Không Hối Hận. Nhưng Tôi Ước Gì Có Ai Đó Kéo Tôi Ra Khỏi Cái Guồng Quay Này Một Lần

Tôi vẫn yêu nghề.
Nhưng nếu có ai đó, một lần thôi…
Nói với tôi rằng:

“Bác sĩ ơi, anh cũng cần sống cho mình nữa.”

Tôi nghĩ… tôi sẽ gật đầu.
Tôi sẽ nghỉ một ngày. Sẽ ăn một bữa cơm đúng bữa.
Sẽ ôm con ngủ một giấc trưa.
Sẽ gọi cho ba mẹ và hỏi một câu đơn giản:

“Ba mẹ khỏe không?”

 Tuổi Trẻ Đã Qua Rồi. Nhưng Tôi Vẫn Còn Một Đời Người – Và Tôi Muốn Sống Nó… Như Một Người Được Thương

Không cần được tung hô là anh hùng.
Không cần danh hiệu cao quý.
Chỉ cần được coi là một người – cũng biết đau, cũng biết mệt, cũng từng đánh rơi chính mình.

“Nếu ai đó hỏi tôi: Anh có hối hận khi làm bác sĩ không?”
Tôi sẽ trả lời:

❝Không. Nhưng tôi ước gì – có người đi cùng tôi trong hành trình ấy, nhắc tôi rằng:
‘Đừng chỉ sống cho người khác. Anh cũng cần được sống.’❞

Và Tôi Đã Làm Điều Tôi Yêu…

Bình luận

Bình luận về bài viết này