Phần 3: Làm Bác Sĩ Có Hạnh Phúc Không? “Tôi Chỉ Muốn Một Ngày Được Sống Như Một Người Bình Thường”

“Tôi không mơ giàu sang. Tôi không mơ được tung hô. Tôi chỉ ước một lần… có ai đó giữ tôi lại và hỏi thật lòng:
Anh có mệt không?”

 Tôi Không Muốn Là Người Mạnh Mẽ Như Mọi Người Nghĩ

Mỗi ngày tôi khoác áo blouse, là một ngày tôi giấu cảm xúc thật của mình đi. Tôi học cách cười khi bệnh nhân hỏi “có nguy hiểm không bác sĩ?”, dù trong lòng tôi đang thấp thỏm. Tôi học cách nói “tôi ổn”, khi bản thân vừa bước ra từ một ca tử vong.

Tôi học cách im lặng, vì tôi biết, nỗi đau của mình không được phép lớn hơn nỗi đau của người khác.

 Tôi Có Gia Đình, Nhưng Tôi Đã Bỏ Lỡ Quá Nhiều

Tôi nhớ lần con tôi đứng ở cửa, mắt đỏ hoe, hỏi mẹ:

“Sao ba con cứ cứu người ta, mà không bao giờ về ăn cơm với con?”

Vợ tôi đã quay đi, lau nước mắt.
Tôi nghe được câu nói đó qua điện thoại.
Tôi lặng người. Tôi muốn về nhà ngay.
Nhưng tôi không thể.
Một bệnh nhân đang hấp hối. Một ca mổ đang đợi tôi.

Lúc đó, tôi đã hiểu:

“Để cứu một người, tôi đang đánh đổi dần sự hiện diện của mình trong chính gia đình nhỏ.”

 Bác Sĩ Cũng Là Người – Chỉ Khác Là Họ Ít Được Khóc Hơn Mọi Người

Có lần tôi vào nhà vệ sinh, nhìn mình trong gương:
Đôi mắt thâm quầng. Môi khô nứt nẻ. Lưng đau như gãy.

Tôi ngồi xuống, ôm mặt khóc. Không to, không nức nở – mà chỉ là nước mắt rơi không cần tiếng.

Không phải vì tôi yếu đuối. Mà vì tôi đã cố mạnh mẽ quá lâu.

 Tôi Chỉ Muốn Có Một Người Nào Đó… Không Nhìn Tôi Như Một Vị Cứu Tinh

Tôi không cần bạn nhìn tôi như một anh hùng.
Tôi chỉ cần một cái gật đầu lặng lẽ khi tôi đi ngang qua.
Một ly nước ai đó đặt xuống bàn với câu nói:

“Anh nhớ ăn nhé, hôm nay nhìn anh mệt lắm.”

Tôi cần một cái chạm nhẹ trên vai, một ánh mắt tin tưởng.
Tôi cần ai đó nói với tôi – bằng sự thật lòng:

“Không sao đâu bác sĩ, anh đã cố gắng rồi.”

 Nếu Bạn Gặp Một Bác Sĩ Hôm Nay – Xin Đừng Chỉ Nhìn Họ Như Một Chiếc Áo Blouse

Hãy nhìn họ như một con người:

  • Người có ba mẹ già đang ngóng cửa mỗi đêm
  • Người có con thơ mong được ôm ngủ
  • Người có trái tim đầy vết xước vì đã chứng kiến quá nhiều sinh – tử
  • Người từng khụy gối trong phòng mổ, vì không cứu được một em bé sơ sinh

Nếu Có Một Điều Gọi Là “Chữa Lành” – Thì Bạn Chính Là Liều Thuốc Của Họ

Không phải máy móc, không phải lương cao, không phải giấy khen.
Mà là sự công nhận. Là sự thấu hiểu. Là tình người.

Một lời cảm ơn. Một bài viết chia sẻ. Một bức thư tay từ người bệnh.
Tất cả đủ để họ sống thêm cả tháng trời.
Chỉ cần một người nói rằng:

“Tôi hiểu anh. Tôi biết ơn anh.”

Là họ lại đủ dũng khí để mặc áo blouse, bước vào bệnh viện, và… tiếp tục giữ sinh mạng cho người khác.

Tôi Không Muốn Gục Ngã – Nhưng Nếu Một Ngày Tôi Kiệt Sức… Xin Đừng Quên Rằng Tôi Đã Cố Gắng Vì Ai

Tôi đã yêu nghề này bằng cả cuộc đời.
Nhưng có lẽ… tôi cũng chỉ là một người rất đỗi bình thường,
cần được yêu lại – như cách tôi từng yêu những sinh mệnh nhỏ nhoi kia.

“Nếu ai đó hỏi: Làm bác sĩ có hạnh phúc không?”
Tôi sẽ cười.
Nhưng trong lòng, tôi vẫn mong – một ngày nào đó, bạn sẽ hiểu…

Chúng tôi chỉ đang sống trong những vết thương – và học cách chữa lành cho cả thế giới bằng trái tim đang nứt vỡ của chính mình.

Bình luận

Bình luận về bài viết này