Phần 2: “Tôi Làm Bác Sĩ, Nhưng Có Những Lúc Cô Đơn Đến Mức Không Biết Mình Là Ai Nữa”

Tôi Cứu Người Mỗi Ngày, Nhưng Chẳng Ai Biết Tôi Đang Cạn Sức Dần

Tôi từng cứu hàng trăm người thoát khỏi cơn nguy kịch. Nhưng có những ngày, chính tôi lại ngồi thẫn thờ trước gương, không còn nhận ra bản thân mình.

Tôi mệt đến mức… quên ăn. Quên ngủ. Quên sinh nhật con. Quên cả cảm giác được ôm ai đó mà không phải trong khoảnh khắc sinh tử.

Đôi khi tôi cảm thấy mình như một cái máy cấp cứu – bấm vào là hoạt động, không bấm thì đứng yên. Mọi người nghĩ tôi mạnh mẽ, kiên cường, bản lĩnh. Nhưng có ai biết rằng, có những đêm tôi phải tự dỗ chính mình bằng nước mắt trong bóng tối?

Phòng Trực – Nơi Tôi Học Cách Nuốt Nước Mắt

Phòng trực không êm ấm như nhiều người nghĩ. Đó là nơi tôi từng nằm co ro với chiếc chăn mỏng, thức dậy lúc 3 giờ sáng vì chuông cấp cứu reo, ăn vội gói mì đã nở bấy trong cốc nước nguội.

Có một lần, tôi vừa đặt lưng xuống, điện thoại rung:

“Bác sĩ ơi, có ca mới…”

Tôi đứng dậy, chạy đi như một cái bóng. Không ai hỏi tôi mệt không. Không ai hỏi tôi đau không.

Vì mặc định rằng bác sĩ không được mệt.

 “Anh Ổn Không?” – Câu Hỏi Đơn Giản, Nhưng Ít Ai Dành Cho Bác Sĩ

Trong một lần khám cho một bệnh nhân lớn tuổi, bà nắm tay tôi rất chặt và bất ngờ hỏi:

“Bác sĩ ơi, nhìn mắt bác sĩ mệt lắm… bác sĩ có ổn không?”

Tôi chết lặng.
Tôi không nhớ lần cuối có ai hỏi tôi như vậy là khi nào.
Câu hỏi ấy tưởng chừng đơn giản, nhưng nó kéo nước mắt tôi suýt trào ra ngay tại chỗ.

Tôi Làm Bác Sĩ – Nhưng Tôi Cũng Là Một Người Đang Cần Được Chữa Lành

Chúng tôi chữa bệnh cho người khác, nhưng đâu phải lúc nào cũng có người giúp chúng tôi chữa lành những tổn thương tinh thần.

Những cái chết lặng thầm. Những ánh mắt trách móc. Những phút yếu lòng không được phép thể hiện. Những lần chạy khỏi phòng cấp cứu và gục xuống vì quá tải.

Tôi biết có đồng nghiệp tự thu mình lại, không muốn về nhà, không muốn cười, không muốn kể với ai điều gì nữa. Vì càng kể, càng đau. Càng nói, càng cảm thấy trống rỗng.

 Chúng Tôi Đang Chết Dần Trong Im Lặng – Không Phải Về Thể Xác, Mà Là Tâm Hồn

Không ai thấy những vết thương trong lòng bác sĩ.
Không ai hiểu cái cảm giác ngày nào cũng đứng giữa sống và chết.
Không ai biết, mỗi lần cứu không được một người, là một lần niềm tin trong chúng tôi rạn vỡ thêm một chút.

Chúng tôi không cần được tung hô.
Nhưng nếu có thể – xin hãy nhìn bác sĩ như một con người bình thường, biết đau, biết mệt, và cũng biết… cô đơn.

 Nếu Có Một Điều Ước…

Tôi không ước bệnh nhân ít đi, tôi không ước được khen nhiều hơn. Tôi chỉ ước:

  • Có người hỏi tôi: “Anh đã ăn chưa?”
  • Có ai đó nói: “Nếu mệt, anh cứ nghỉ một chút…”
  • Có một lúc nào đó, được ngồi bên người thân mà không phải nghe tiếng báo động cấp cứu.

Tôi chỉ muốn một khoảnh khắc bình thường, trong cuộc đời quá bất thường của một bác sĩ.

 Hãy Để Bác Sĩ Cũng Được Là Người

Không phải là thiên thần.
Không phải là “cứu tinh”.
Không phải là “siêu nhân”.

Chỉ là một người – biết yêu, biết đau, và cần một bờ vai.

 Nếu bạn từng là bệnh nhân, hay có người thân trong ngành y – hãy gửi họ một tin nhắn hôm nay.

Chỉ cần 5 chữ:
“Anh/Chị có ổn không?”
Có thể, nó sẽ là liều thuốc tinh thần duy nhất họ nhận được trong cả tuần dài kiệt sức. (mời bạn đón xem tiếp phần 3)

Bình luận

Bình luận về bài viết này