Tôi Sẽ Kể Về Những Lần Bỏ Gia Đình Để Giữ Lại Sự Sống Cho Người Khác

“Tôi từng cứu sống rất nhiều người. Nhưng có những lúc lại không thể chăm nổi người thân yêu nhất của mình.”
Tôi Từng Nghĩ Rằng Mình Có Thể Cân Bằng Mọi Thứ
Tôi bước vào nghề y bằng tình yêu mãnh liệt với sự sống. Với tôi, cứu người là điều cao quý nhất mà một con người có thể làm được. Tôi đã thề, như bao sinh viên y khác: “Không từ bỏ dù chỉ là một tia hy vọng mong manh.”
Nhưng cuộc đời thật khác với giấc mơ.
Tôi chưa từng nghĩ rằng có một ngày – khi tôi đang miệt mài cứu sống một bệnh nhân xa lạ trong phòng cấp cứu, thì ở nhà, vợ tôi đang sốt mê man vì kiệt sức, còn con tôi khóc vì không ai đưa đi khám.
Tôi Chọn Ở Lại Với Bệnh Nhân… Và Đó Là Quyết Định Đau Lòng Nhất
Có hôm, con tôi lên cơn ho, sốt cao, mẹ cháu cũng mệt vì chăm con cả đêm. Tôi đang chuẩn bị xin về sớm thì bệnh viện báo có ca nguy kịch mới nhập.
Tôi đứng giữa hai lựa chọn.
Về nhà với con – hay ở lại cứu một người xa lạ.
Và như một phản xạ, tôi chọn ở lại. Tôi không dám nghĩ lâu, vì tôi biết, chỉ cần chậm vài phút, người ấy có thể không qua khỏi.
Ca mổ thành công.
Bệnh nhân qua cơn nguy kịch.
Người nhà họ ôm lấy tôi, khóc nấc trong hạnh phúc.
Còn tôi…
Tôi gọi về nhà lúc 11h đêm.
Giọng vợ khản đặc:
“Không sao đâu anh. Em lo được rồi.”
Nhưng tôi biết, cô ấy vừa khóc, và không hề ổn.
Tôi Về Nhà Lúc Gần Sáng – Con Tôi Đã Ngủ, Còn Mẹ Cháu Thì Lặng Lẽ Không Nhìn Tôi
Tôi cởi áo blouse, ngồi xuống giường, vuốt tóc con.
Ngực tôi nặng trĩu. Không phải vì mệt, mà vì tôi đã không ở bên những người thân yêu nhất khi họ cần tôi nhất.
Người ta nhìn tôi như một người hùng, nhưng trong mắt vợ con tôi lúc ấy – tôi chỉ là một người vắng mặt. Một người cha, người chồng… chỉ xuất hiện khi đã quá muộn.
Làm Bác Sĩ, Nghĩa Là Phải Đặt Cảm Xúc Cá Nhân Xuống Trước Cửa Phòng Cấp Cứu
Tôi có ba – người vẫn luôn dõi theo tôi. Có những lần ông gọi điện hỏi thăm, tôi chỉ trả lời vội:
“Ba chờ con một chút, con đang có ca…”
Rồi nhiều ngày sau mới gọi lại.
Ba tôi không giận, không trách – ông chỉ nói nhẹ:
“Con làm nghề đó, ba hiểu… nhưng đừng quên gia đình, con ạ.”
Tôi cười, nói “Dạ”, nhưng lòng tôi thắt lại.
Vì trong hành trình cứu người – tôi đã bỏ lỡ nhiều điều không thể lấy lại.
Có Lúc Tôi Tự Hỏi: Vậy Mình Làm Tất Cả Vì Ai?
Tôi chọn nghề y vì muốn mang lại hy vọng.
Tôi không tiếc công sức, không tiếc tuổi xuân.
Nhưng đôi khi tôi thấy mình đứng giữa hai ngã rẽ trái tim:
Một bên là bệnh nhân – một sinh mạng xa lạ nhưng cần được giữ lại.
Một bên là người thân – những người hy sinh âm thầm để tôi có thể làm điều ấy.
Tôi không muốn chọn.
Nhưng nghề này – buộc tôi phải chọn.
Và lựa chọn nào cũng đau.
Nếu Bạn Đọc Đến Đây… Hãy Hiểu Rằng Bác Sĩ Cũng Cần Được Yêu Thương
Chúng tôi không phải siêu nhân.
Chúng tôi có vợ, có con, có cha mẹ già yếu.
Chúng tôi cũng nhớ nhà, cũng sợ điện thoại reo lúc nửa đêm, cũng từng bật khóc một mình trong phòng trực.
Chúng tôi yêu nghề, nhưng cũng cần một vòng tay, một sự thấu hiểu, một ánh mắt cảm thông từ những người mà chúng tôi đã vì họ… lặng thầm hy sinh.
Tôi Chỉ Muốn Xin Một Điều Nhỏ Nhất: Nếu Có Thể, Hãy Nhẹ Lời Với Một Bác Sĩ
Chúng tôi đang cố gắng từng phút giây.
Có khi cứu người lạ, nhưng mất đi những phút giây đáng lẽ là thiêng liêng với gia đình.
Không phải vì thờ ơ – mà vì nghề chọn chúng tôi đi trên con đường đó.
Nếu bạn đã từng là bệnh nhân, từng được một bác sĩ cứu chữa…
Xin đừng quên: để cứu bạn, có thể họ đã bỏ lại phía sau cả một người vợ đang sốt, một đứa con đang ho khò khè, một người cha đang mong con về ăn cơm.
Chúng tôi không cần được tung hô. Chỉ mong được hiểu. Và được cảm thông.
Nếu bài viết này khiến bạn rơi nước mắt… xin hãy chia sẻ nó.
Để ai đó đang khoác áo blouse cũng cảm thấy:
“Hóa ra, có người hiểu mình.”❤️

Bình luận về bài viết này